[Trans fic] Oppa Nappa Chap 1 Part 1

Standard

[Trans fic] Oppa Nappa chap 1- P.1

Title : Oppa Nappa

Author: lady_lia257

link:  Oppa Nappa (English version)
Pairing : Yongseo
Genre : AU, Romance, bittersweet, angst
Rating : G
Summary :Đôi khi những điều quý giá nhất được bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt. Chính những kỷ niệm đã tạo nên một thứ tình cảm bền vững

I give you permission as long as you don’t change any part of the story, credit me in it and link the original post. And also please tell me when you’re done, I want to see it too, though maybe I don’t understand any of it.

Thank you for reading and liking my stories.



Note: Sorry vì kéo dài mãi đến giờ mới post. Vì đây là lần đầu trans fic nên chắc chắn sẽ có nhiều sai sót, mong mọi người thông cảm và góp ý. Thật sự tôi đã có ý định từ bỏ việc transfic vì cảm thấy hơi quá sức của mình nhưng đành thử liều xem sao. Nếu tôi cảm thấy ổn thì sẽ trans song song một fic khác là “My life without you” vì tôi vừa nhận được sự cho phép của tác giả

 Một cô gái có thể ôm ấp một tình yêu đơn phương trong bao lâu? Một năm ? Hai năm? Năm năm? Mười năm? Nhưng đau đớn nhất chính là suốt cả cuộc đời. Lý trí có thể ra lệnh cho trái tim? Trái tim mãi mãi ôm ấp một giấc mơ vô vọng? Điều đó thật mệt mỏi và ngu ngốc.. Nó làm tổn thương chính mình.

Seo Joo Huyn dừng lại việc đang làm và đặt tay lên trái ngực cảm nhận trái tim.

Trái tim của mình thật ngốc nghếch và cứng đầu. Dù đã cố gắng rất nhiều lần nhưng nó vẫn không ngừng nghĩ đến điều đó

Giá như…Giá như anh ấy biết. Giá như anh ấy cảm nhận giống như mình…giá như…

“Joo Huyn?”

Cô giật mình và vội lau tay trên chiếc tạp dề cô đã đánh rơi

“Tôi đang đói muốn chết đây. Tối nay ăn gì vậy?”

“Thưa có món thịt bò sốt tương. Cậu thích món này, đúng ko?”

“Ah” Khuôn mặt anh tươi tỉnh hẳn. “Cô có thể hâm nóng cho tôi ko?”

“Có ngay thưa cậu chủ” Cô nói quả quyết trước khi nhanh chóng trở lại nhà bếp

*****************************************************************

Nếu phải chọn ra kỷ niệm làm cho cô yêu anh thì cô sẽ chọn ba. Đầu tiên chính là lần đầu tiên họ gặp nhau. Thứ hai, là vào đêm giáng sinh. Thứ ba là vào một đêm lúc cô còn học trung học.

Lần đầu cô gặp anh, lúc ấy cô tám tuổi và hôm đó đã qua giáng sinh được ba ngày. Trưa đó, cha cô nắm tay cô dẫn vào một ngôi nhà to lớn và rất đẹp. Trong đôi mắt của cô bé 8 tuổi, nó giống như một tòa lâu đài. Một hoàng cung dành cho các vị vua và hoàng hậu.

Rồi sau đó, ba cô bàn chuyện gì đó với chủ nhân ngôi nhà nhưng cô không biết. Sau này cô mới hiểu, ba cô đang tìm việc.

Mẹ cô mất lúc cô lên năm. Căn bệnh gan đã cướp mất bà khỏi gia đình cô quá sớm.

Ba cô là một đầu bếp và ông làm việc cho một gia đình giàu có đã nhiều năm. Không may, gia đình đó bị phá sản và ông buộc phải tìm một việc làm mới. Nhưng nó không dễ dàng vì ông cần một nơi vừa nhận ông làm vừa nhận luôn cô con gái của ông. Nên ông đành chọn phương pháp cuối cùng, hỏi thăm người bạn thời trung học, Jung Chung Ho. Ông muốn biết liệu ở gia đình họ Jung có công việc nhà nào còn trống không. Và ông nhận được lời hồi âm có thiện chí. Do người quản gia của gia đình đó đã xin nghỉ vì đã lớn tuổi. “Anh có muốn thay vị trí của ông ấy ko?” Jung Chung Ho hỏi.

Đó là nguyên nhân vì sao hôm đó ba của Joo Huyn đến đây.

Được làm việc trong gia đình họ Jung danh giá là một niền vinh dự. Gia đình họ là một trong ba gia tộc giàu có nhất Đại Hàn Dân Quốc. Trong nhiều thế hệ, gia tộc họ Jung đã dẩn đầu rất nhiều lĩnh vực, nhất là kinh doanh chuỗi nhà hàng, khách sạn. Mạng lưới của họ rộng lớn hơn mỗi năm, làm cho họ trở thành một trong những gia tộc được xã hội chú ý nhiều nhất.

Hai bố con Joo Huyn sẽ làm việc cho gia đình này.

Nhưng sau này cô bé Joo Huyn sẽ hiểu tất cả những chuyện này rõ hơn. Lúc đó, cô chỉ cảm thấy buồn chán vì phải ngồi chờ. Cô mệt mỏi ngắm nhìn từng bông tuyết rơi xuống mặt đất. Cô quan sát mọi ngóc ngách khu vườn và bây giờ cô muốn được chơi đùa.

Có một đống tuyết lớn ở giữa sân. Cô bóc một nắm tuyết, mặc kệ nó làm ướt găng tay. Cô lấy từng nhúm tuyết vo cuộn lại với nhau và cuối cùng tạo được ba hòn banh tuyêt nhỏ.

Trong trí tưởng tượng của riêng cô, ba hòn banh tuyết đó đại diện cho cả gia đình của cô gồm ba , mẹ và cô

“Cậu đang làm gì đó?”

Joo Huyn bất ngờ, giật mình quay lại. Có một cậu bé đang đứng khá gần cô

“Uhm..Banh tuyết”

“Vậy sao?” Cậu bé đó hỏi lần nữa và bước đến gần cô

“Vâng”

“Cậu có biết nó ko vui bằng làm người tuyết ko?”

“Tôi biết nhưng ko có bố tôi, tôi ko thể làm được.”

“Nếu cậu muốn, tôi có thể giúp”

“Ý cậu là làm người tuyết?”

“Uh”

“Thật không?”

“Thật. Nếu muốn hoàn thành nó tđể khỏi bị tan chảy trước khi trời có nắng tốt hơn nên bắt đầu ngay.”

Joo Huyn thật sự không hiểu vì sao. Cậu bé này có điều gì đó mang đến cảm giác an toàn cho cô. Cô quên mất rằng cậu bé đó là người lạ và vui vẻ chơi cùng cậu ấy. Ngay lập tức cô ôm một chồng tuyết lên tay.

” Tôi tên Jung YongHwa. Còn cậu tên gì?”

“Tôi? Tôi tên là Seo Joo Huyn”

“Seo Joo Huyn” Cậu bé lập lại và đang bắt đầu làm một banh tuyết lớn

“Vâng. Cậu bao nhiêu tuổi? Tại sao cậu ở đây?”

“Tôi? Tôi sống ở đây. Còn tuổi của tôi…thử đoán xem?”

“Hmm…” Cô vừa suy nghĩ vừa đắp thêm tuyết, tạo thành thân người tuyết. “Mười hai?”

Cậu bé nén cười” Gần vậu. Tôi hơn một tuổi”

“Mười ba?”

“Đúng. Còn cậu?”

Tôi tám tuổi, bốn tháng”

“Oh! Được rồi. Bây giờ chỉ cần đặt cái này vào cái đó thôi” cậu bé nói lầm bầm, “Tôi nghĩ đã trông giống người tuyết rồi”

“Nhưng người tuyết ốm quá”

“YongHwa cười. “Tôi biết. Vậy hãy thêm tuyết vào, làm cho người tuyết mập hơn”

Cậu bé quyết định nắn lại hình dạng cái đầu người tuyết

Seo Joo Huyn tươi cười và giúp YongHwa

YongHwa ra ngoài vườn chơi cùng SeoHuyn là vì mẹ cậu bé bảo làm thế

“Có một cô bé đang một mình ngồi chờ ở ngoài vườn, YongHwa ah. Ba của cô bé hiện đang nói chuyện cùng ba con, ông ấy sẽ là quản gia mới của chúng ta. Chú ấy là bạn tốt của ba con nhưng con gái chú ấy đang một mình ở ngoài kia. Và trời thì rất lạnh. Có lẽ cô bé cảm thấy xấu hổ nên ko dám vào trong nhà. Con hãy ra chơi cùng bạn đi.”

Trước khi YongHwa ra ngoài, mẹ cậu dặn dò thêm, “Mẹ bạn ấy đã mất nên con hãy đối xử tốt với bạn nha”

Cậu bé ngoan ngoãn làm theo lời mẹ và hôm đó cậu đã cư xử rất tử tế với Seo Joo Huyn. Tốt đến mức,nó đã trở thành một kỷ niệm khắc mãi trong trái tim cô.

******************************************

Một kỷ niệm khác, cô sẽ mãi trân trọng chính là vào lễ giáng sinh. Đó là lần thứ ba cô đón lễ giáng sinh ở gia đình họ Jung. Như mọi khi, cô giúp người giúp việc chuẩn bị chén dĩa và các loại bánh cho bữa tiệc giáng sinh. Nhưng năm đó, việc chuẩn bị kết thúc sớm hơn dự định. Cô bước vào phòng khách, đúng lúc bắt gặp YongHwa đang trang trí cây giáng sinh.

Mỗi năm, đều do chính YongHwa tự trang trí những vật trang trí, những quả cầu lấp lánh và những dây kim tuyến xung quanh cây thông. Sau khi mang bánh kem hạnh nhân cho ba mẹ YongHwa xong, Joo Huyn đứng xem và trầm trồ khen ngợi cây thông

“Đẹp quá” Cô nói lí nhí trong miệng dù đây ko phải lần đầu cô thấy nó

“Này, Joo Huyn. Cô thấy nó thế nào?”

“Rất đẹp. Ước gì nó được trưng ở đây mỗi ngày chứ ko phải chỉ vào dịp giáng sinh”

“Haha. Nhưng vậy thì sẽ chán lắm, ko phải sao? Nó đặc biệt là vì ko phải lúc nào chúng ta cũng thấy”

Joo Huyn ko trả lời. Đôi mắt cô đang bận rộn ngắm những sợi dây kim tuyến sắc vàng, sắc đỏ.

“Tôi sẽ đặt cái này lên đỉnh cây thông. Hay là năm nay cô làm việc này?” Yong Hwa hỏi, trên tay đang giữ một ngôi sao trang trí màu bạc, đã được người làm đánh bóng cẩn thận, làm cho nó lóe sáng những tia lấp lánh dưới ánh đèn.

Đối với cô bé Joo Huyn được 10 tuổi thì lúc ấy trông như YongHwa đang ôm một ngôi sao tỏa sáng thật sự trên tay

“Thật không? Tôi có thể làm sao?”

“Được chứ, tại sao ko? Đến đây.” YongHwa bước xuống cần thang, “cô ko sợ, đúng ko?”

“Một chút”

“Đừng lo. Không cao đâu. Với lại, có tôi giúp nên cô sẽ ko bị ngã đâu”

Joo Huyn có phần nghi ngại nhưng rồi cũng leo lên thang từng bước

“Aigoo. Cô bé Joo Huyn, đừng có sợ” YongHwa chấn an và leo lên thang cùng cô” Lên tiếp nữa đi”

Thật trẻ con nhưng cô tin rằng YongHwa đang ở phía sau cô nên không thể nào bị ngã được.

Cô phải đứng trên nấc thang cao nhất mới có thể với tới đỉnh cây thông. Cô cẩn thận đặt ngôi sao lên đó

Joo Huyn cười toe toét “Ok. Bây giờ cây thông rất đẹp”

YongHwa bước xuống thang trước rồi đến Joo Huyn nhưng chậm hơn nhiều. Bởi vì lúc bước trở xuống có vẻ đáng sợ hơn.YongHwa đỡ SeoHuyn bước xuống thang

“Cám ơn cậu rất nhiều” Cô cuối đầu cảm kích

“Không có gì. Tôi chỉ sợ cô sẽ bị ngã thôi”

Họ cùng đứng cạnh nhau, ngắm nhìn tác phẩm của họ mãi đến khi bà Kim Yoo Mi, mẹ của YongHwa nói “Đứng yên. Để ta chụp hình cho hai đứa” bà nói trước khi bấm máy ảnh.

Bà Kim Yoo Mi chụp vài bức hình và sau khi rửa hình, bà đã đưa cho Joo Huyn một tấm hình

Trong tấm hình đó, cô mỉm cười bẽn lẽn còn YongHwa cười tươi, một tay bỏ vào túi quần, một tay choàng lên vai cô.

Kể từ đó cô đặt tấm ảnh ở trang trước cuốn nhật ký. Mỗi năm trôi qua, cô lại đặt nó vào cuốn nhật ký mới.

còn tiếp………..

4 responses »

  1. anbi ma da trans thi chac chan fic nay rat hay va y nghia ! thank anbi ! chuc ban that nhieu suc khoe ..

  2. hôm qua mình lên bằng dt hẻm cmt dc… ôi!! anbi đinh trans fic ak… Mong chờ quá đi…
    fighting nha!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s