[Trans fic] Oppa Nappa Chap 1 Part 2

Standard

[Trans fic] Oppa Nappa Chap 1 Part 2

          Còn kỷ niệm thứ ba là xảy ra vào lúc giữa đêm khuya. Lúc đó khoảng 1 giờ sáng và cô đang làm bài tập trong nhà bếp. Joo Huyn búi tóc lên cao và đeo một cặp kính cận, sách vở mở dàn trải khắp bàn ăn trong nhà bếp, cô gõ bàn phím một cách điên cuồng. Cô phải nộp bài tập lúc 8 giờ tối và nó đã gần xong.


“Joo Huyn?”

Cô quay người ra cửa và nhìn thấy YongHwa đang mang chân trần đứng đó

“Cậu chủ? Cậu cần gì sao?”

“Làm ơn cho tôi cafe. Tôi rất buồn ngủ nhưng phải làm cho xong mớ giấy tờ”

“Ôi lạy Chúa. Chỉ có mình và anh ấy ở đây” Joo Huyn thầm nghĩ, không làm gì hết ngoại trừ việc nhìn chăm chăm YongHwa, buộc YongHwa phải lên tiếng “Nếu cô bận tôi sẽ tự pha”

“Oh! Không, không, không có. Tôi sẽ làm ngay” Cô nói huyên thuyên và lấy ngay cái tách. Hai muỗng cafe, một viên đường, hai muỗng sữa. Pha trộn tất cả lại bằng nước nóng.

Và cafe của YongHwa đã có. Cô đặt tách cafe trước mặt anh.

“Cám ơn” YongHwa nói sau khi uống một ngụm cafe. “Tôi rất thích cafe do cô pha. Cô cho liều lượng rất chuẩn. Đây là tiêu chuẩn của vị cafe hay là do cách cô pha? Bạn tôi ko thể pha được cafe thế này, tôi ko biết tại sao”

“Không được đỏ mặt ngay lúc này” Cô tự nhủ “Không được đỏ mặt trước mặt anh ấy”

Cô đã thất bại nhưng cô cảm kích vì YongHwa không nói gì

“Bài tập sao?” YongHwa hỏi

“Vâng”

“Khi nào phải nộp?”

“8 giờ”

“Ah! Tôi may mắn hơn. 11 giờ, tôi mới nộp”

Joo Huyn chỉ lẳng lặng gật đầu

“Trường trung học thế nào Joo Huyn?”

Bây giờ đã gần kết thúc năm học và cô đang học lớp 10

“Rất tuyệt. Tôi học được rất nhiều điều. Tôi thích trường học và cả những người bạn của tôi”

YongHwa ầm ừ và uống thêm một ngụm cafe

“Còn cậu thì sao? Đại học ấy?”

“Okay” YH cười “Tôi nghĩ chẳng có gì để nói nhiều”

“Nó rất khác với trung học?”

“Hm…vâng. Tôi nghĩ vậy. Vì ở trung học, có giáo viên hướng dẫn, đảo bảo cô đi đúng hướng. Còn ở đại học thì khác. Sẽ ko có ai lên lớp việc cô có học bài hay làm bài tập nhà, thậm chí cũng ko bị la mắng nếu ko đến lớp. Nó tùy thuộc cô có được tốt nghiệp hay không”

“Ah! Tôi hiểu rồi”

Cuối cùng YongHwa cũng đã uống hết tách cafe

“Cậu có thích cái mà cậu đang học ko?” Joo Huyn hỏi

YongHwa suy nghĩ vài giây “Uhm…Tôi học nghành tài chính vì tôi buộc phải học. Cô biết đấy, một ngày nào đó, tôi phải tiếp quản sự nghiệp của ba tôi. Ít ra thì tôi ko ghét cái mình đang học”

Joo Huyn cảm thấy rất vui. Bất cứ những gì YongHwa nói, cô đều cất giữ cẩn thận trong trí nhớ

“Cô sẽ học nghành gì? Đại học đấy?”

“Nếu tôi có thể…?

“Dĩ nhiên cô có thể rồi”

“Nhưng…”

“Cô đang nghĩ đến chuyện học phí?”

“Vâng”

“Đừng loo. Tôi nghĩ ba tôi đã đóng bảo hiểm giáo dục dưới tên cô rồi”

“Nhưng ba tôi chưa bao giờ nói với tôi rằng ông chủ…”

“Chắc chắn mà . Tôi nghe ba tôi nói chuyện này cách đây một năm”

Joo Huyn thở phù nhẹ nhõm và cô cần phải hỏi lại Appa cho chắc chắn

“Vậy cô sẽ học gì?”

“Tội đã đọc vài quyển sách và tôi nghĩ mình muốn học nghành Quan Hệ Quốc Tế”

Câu nói của Joo Huyn làm YongHwa ngạc nhiên, bật cười “Sự lựa chọn thú vị”

“Tại sao?”

“Tôi nghĩ cô sẽ làm tốt nếu cô học chuyên nghành đó?”

YongHwa mỉm cười và đứng dậy ” Nếu tôi còn ở đây chắc cô sẽ ko hoàn thành bài tập được. Nên tôi sẽ để cô một mình. Chúc cô hoàn thành bài tập kịp giờ. Nhưng ngày mai đừng ngủ gục đấy”

“Cám ơn cậu chủ”

Anh vỗ vai cô trước khi rời khỏi nhà bếp

Những ngày sau đó, mỗi khi Joo Huyn nghĩ đến buổi trò chuyện tối đó, cô ko ngừng mỉm cười.

**********************************************************************************************************************************************************************

Seo Joo Huyn ko biết có một người bạn gái thân cảm giác sẽ như thế nào. Vì người bạn thân thiết nhất của cô là một bạn nam. Một hôm, cô đến cửa hàng tạp hóa gần nhà với một danh sách mua nguyên liệu nấu bữa tối của ba giao. Ngay khi mở cửa bước vào, cô liền nhìn xung quanh, tìm những thứ mình cần.

“Chào bạn! Xin hỏi bạn cần gì?”

Joo Huyn xoay người lại và thấy một cậu trai cao dong dỏng, đeo chiếc tạp dề màu xanh lá đang nhìn cô bằng nét mặt chán nản.

“Ah! Xin chào. Tôi…cần vài lon đồ họp và rau củ, để làm món Tây. Tôi thật sự ko biết rau húng quế và tiêu đỏ là cái nào và…”

“Đừng đổ mồ hôi. Đưa tôi danh sách. Tôi sẽ kiếm cho bạn.”

Cô cảm kích đưa danh sách và cậu trai ấy nhanh chóng lấy  rau diếp, ớt bột và dầu giấm. “Nhớ chọn dùm tôi rau nào tươi nhất nhé, nếu không ba tôi sẽ nổi giận.”

Chàng trai cười khúc khích. ” Đừng lo lắng, chingoo. Tôi cũng từng nghe ba tôi nói điều đó. Ông luôn bảo phải mang đến những sản phẩm tốt nhất đến khách hàng”

Joo Hyun mỉm cười. “Có lẽ những người cha đều như thế”

“Đúng”, cậu trai ấy đồng ý. “Của bạn đây”, cậu ấy đưa Joo Huyn hai túi đầy đủ về những gì cô cần, trước khi tính tiền và xuất hóa đơn.

Cô vừa hỏi vừa lấy tiền ra từ ví,  “Bạn có làm việc ở đây một mình sao?”

“Sao? Oh không đâu. Tôi sẽ chết trẻ nếu như tôi ở đây có một mình. Ba tôi là cửa hàng này. Chúng tôi còn có hai người phụ bán nữa. Hiện họ đang đi giao hàng cho khách đặt hàng qua điện thoại, bạn có thể làm như thế. Chỉ cần gọi điện, chúng tôi sẽ giao hàng đến ngay. Đây là danh thiếp của ba tôi. Ba mẹ tôi đã đi thăm bà, tôi hy vọng bà sẽ không sao. Bà đã lớn tuổi nên tôi có chút lo lắng. Lúc nào bà cũng yếu trong người nên tôi ở đây một mình”

Những gì cậu ấy nói khá thú vị như thể cậu ta đã kiềm chế cả ngày và rất cần một người bạn để trò chuyện.

“Bây giờ tôi phải đi đây. Bà tôi đang chờ và ko ai có thể nấu bữa tối”

“Vâng. Cám ơn bạn. Mời quay lại lần sau” Chàng trai ấy cúi đầu, một câu nói cửa miệng hàng triệu lần.

Joo Huyn trở về nhà với tâm trạng nhẹ nhõm.

Ngày hôm sau, tại trường trung học cấp hai, lúc cô đi ngang qua hành lang căn tin, cô gặp lại cậu trai đó nữa.

Cả hai chỉ ngón tay hướng về nhau và cười

“Bạn học trường này” cậu la lên

“Gì thế này? Tôi tưởng bạn đang học cấp 3 chứ! Bạn quá cao!”

“Lớp 8. Còn bạn?”

“Tôi cũng vậy!” Joo Huyn trả lời

“8C”

“Oh! Tôi 8A”

“Ah. Tôi là Lee Jung Shin ” cậu bé đưa tay và Joo Huyn đã bắt tay

“Xin chào. Tôi Seo Joo Huyn ”

“Neeee?”, Cậu ấy ré lên thành tiếng. “Vậy ra bạn là Seo Joo Hyun, người chưa bao giờ lọt khỏi top 5 trong những lần kiểm tra kiểm tra? Oh wow chúng ta bạn kết bạn nha! Bạn cần phải dạy tôi môn Toán và Vật lý và có thể cho tôi biết cách tồn tại qua khỏi năm nay! ”

Joo Huyn có phần bất ngờ nhưng cô cũng cười” Được rồi! Chúng ta sẽ cùng nhau học” Cô thường rất xấu hổ với những người mới quen nhưng cậu bạn này rất vui tính nên cô cảm thấy thoải mái.

“Cảm ơn!” Jung Shin nói bằng tiếng Anh. “Nếu như bạn đến cửa hàng của tôi, tôi đoán bạn sống gần đó, phải không? Có lẽ có thể cùng nhau đi học ”

“Đúng. Tôi sống ở gia đình họ Jung ”

“Whaaaaaaaaat? Đừng đùa nha! ”

“Không phải ! Ý tôi là ba của tôi làm quản gia ở nhà đó và tôi giúp đỡ ông, ở đó tôi giống như một cô hầu ”

“Nhưng bạn là trẻ vị thành niên! Bạn không thể làm việc! ”

“Bạn cũng là trẻ vị thành niên nhưng bạn vẫn làm việc ở hàng tạp hóa nhà bạn đó, ko phải sao?”

“Nhưng nó khác nhau, gia đình tôi sở hữu cửa hàng đó! Tất nhiên tôi phải phụ giúp bằng không ba tôi sẽ treo tôi bằng những sợi mì trứng.

Joo Huyn cười nữa ” Hoàn toàn như nhau thôi. Tôi sống ở đó nên dĩ nhiên tôi phải làm những gì tôi có thể làm được. Không có gì nặng nhọc hết. Tôi luôn được nghỉ ngơi đầy đủ và có thời gian học hành.”

“Ah! Tôi hiểu rồi. Họ thế nào? Gia tộc họ Jung đó ?” Họ khá có tiếng tăm. Vừa sáng hôm nay, tôi xem trên TV….” cứ thế, họ trò chuyện và cùng ăn trưa vời nhau

Kể từ đó , họ không tách rời nhau. Họ cùng đi học và Joo Huyn đã giúp JungShin học tiến bộ hơn. Còn Jung Shin giúp cô nhớ tất cả tên của các loại thảo mộc, rau quả và làm cho ba cô bất ngờ, thích thú.

Một hôm ba cô nói ” Joo Huyn ah! Ba nghĩ con sớm có thể nấu vài món đơn giản cho gia đình này đấy. Ba rất vui vì bây giờ con có thể biết rất nhiều tên thuốc thảo mộc ”

“Một người bạn chỉ cho con biết đó ba”

“Ah! Ra là con có một người bạn tốt. Hãy trân trọng cô bạn ấy”

“Bạn ấy là nam. Bạn ấy là một người rất buồn cười”

“Ở trường con sao?”

“Vâng và ở cửa hàng tạp hóa”

“Hm?”

“Ý của con là cậu ấy là con trai của oo6ng chủ cửa hàng tạp hóa ở cuối đường”

“Ah! ba hiểu rồi. Ba nghĩ ba đã gặp qua cậu ấy. Cậu ấy là một đứa trẻ khá ngoan”

“Vâng đúng vậy ạ” Joo Huyn đồng ý, cô vừa mỉm cười vừa nhớ lại một phần câu truyện hài hước của họ hôm đó

                                                                                                                                                    

                                                                                          End Chap 1

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s